Giảm ức chế

Một ngày năm 1931, tại một ngôi làng ở New Guinea một cô gái trẻ tên Tuperselai nghe được một tin vui. Cha cô, công Allamam người mà mấy tháng trước đây đã rời làng đi làm cho một đồn điền thuốc lá, đang trên đường trở về thăm nhà. Tuperselai chạy ra đón cha. Đi cạnh cha cô là một thanh niên da trắng. Ở vùng này ít ai nhìn thấy người da trắng. Anh ta hai mươi hai tuổi, là người Úc đến từ Tasmania và cũng là ông chủ đồn điền nơi cha cô làm việc. Tên anh ta là Errol Flynn. Flynn mỉm cười nồng hậu với Tuperselai và có vẻ quan tâm đặc biệt đến bộ ngực trần của cô theo phong tục ở New Guinea vào thời đó, các cô gái chỉ mặc mỗi chiếc váy kết bằng cỏ. Bằng thứ tiếng Anh đơn giản, anh khen cô đẹp và lặp đi lặp lại tên cô bằng một giọng có phát âm rất đúng. Anh ta không nói nhiều về điều gì khác vì không nói được ngôn ngữ của cô, vì thế cô chỉ chào tam biệt anh và ra về cùng cha. Nhưng sau đó cô bối rối phát hiện ra rằng ngài Flynn thích cô nên đã trả cho cha cô hai con lợn, vài đồng tiền Anh và một số tiền bằng vỏ sò để mua cô. Gia đình cô nghèo và cha cô cũng thích số tiền mà anh ta bỏ ra để mua cô. Tuperselai đã có bạn trai là người cùng làng và cô không muốn xa lìa anh ấy nhưng vì không dám cãi lời cha nên cô đành phải đi cùng ngài Flynn đến đồn điền thuốc lá. Tuy nhiên cô không có ý định thân mật với người đàn ông mà cô trông đợi sẽ đối xử với cô rất tệ bạc này. Mấy ngày đầu, Tuperselai thấy nhớ làng khủng khiếp và bồn chồn khó chịu. Nhưng ngài Flynn tỏ ra lịch sự và nói chuyện với cô bằng một giọng rất dịu dàng. Cô bắt đầu thấy thoải mái hơn và vì anh ta luôn giữ khoảng cách nên cô nghĩ mình sẽ an toàn nếu lại gần anh. Vì nước da trắng của anh được muỗi ưa thích nên mỗi buổi tối, cô bắt đầu lau rửa người cho anh bằng một loại cỏ thơm để muỗi không dám đốt. Không bao lâu sau cô lại nghĩ rằng. Có lẽ ngài Flynn cô đơn nên muốn có người bầu bạn, chính vì thế mà anh ta đã bỏ tiền mua cô. Thường thì buổi tối anh hay đọc sách. Thay vì để anh đọc sách, cô bắt đầu giải khuây cho anh bằng cách múa hát. Thỉnh thoảng anh ta cố dùng lời nói và cử chỉ để nói chuyện với cô và phải vật lộn với mớ tiếng bồi. Cô không hiểu anh muốn nói gì nhưng anh làm cô buồn cười. Rồi một ngày kia cô cũng hiểu được một từ, đó là từ bơi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *